Chào các thím… Nằm vùng cũng đã lâu… Cộng với cũng là fan của Đất Độc và một số truyện ma kinh điển của vozer… nay em cũng có câu chuyện muốn viết cho các thím đọc chơi… Cái chính thì đây là chuyện thật của bản thân và em đã trải qua, các nhân vật và địa danh em viết tắt có chừng mực thôi… Thím nào tinh ý thì có thể đoán ra địa chỉ địa danh và cả…nhân vật chính luôn đấy ạ… Mà cũng vì chuyện thật nên các chi tiết có thể có lúc kém hấp dẫn hoặc hơi…tào lao… tại em không “thổi hồn vào gió” lúc viết đâu… Nên mấy thím cũng thông cảm cho em nhé… Truyện em em cũng không biết là dạng tâm linh hay ma nữa… các thím đọc thì cứ tự nhận định thôi… thôi em vào truyện nhé ạ…
Chap 1: Những ngày khởi đầu
Nhà em ở Biên Hòa, cách SG 30km thôi, nhưng hồi năm 2008 em đậu đại học thì nhà cũng cho em lên ở trọ lại thành phố học cho nó dễ đi lại. Nhà cũng không phải giàu có gì, nhưng mà ba mẹ em có mỗi mình em, với lại ba em cũng có thời gian dạy ở vài trường đại học nên ba em không thích cho em ở chung, đại loại lý do là bầy hầy, khó quản lý với muốn em tập trung cho việc học… ( nghĩ lại em thấy so với những gì em đã làm được thì em xấu hổ quá đi mất… ). “ Tao hiểu đám sinh viên tụi bay quá còn gì…”. “Ở chung phát sinh nhiều vấn đề lắm con ạ”…
Cho nên hôm qua trường làm thủ tục xong thì em cũng hốt 1 chiếc xe ôm đi lòng vòng kiếm thử xem… cho chắc ăn với lại em chẳng quen ai ở SG, nhà em thì hôm ấy đi lên La Ngà có việc nên cho em tự xử luôn. Em vẫn nhớ đợt đó làm em nhập học tháng 10. Nhà cửa không phải là quá khan hiếm, nhưng mà lạ nước lạ cái, ngặt thêm cái nữa biết tính ba mẹ em, đã cho ở riêng 1 mình thì không nói ra nhưng em cũng biết là phải tìm cái nhà nào sạch sẽ mà đàng hoàng, an ninh một tí. Chắc không nói nhiều vì cái cảnh này chắc bác nào cũng phải trải qua nhiều lần rồi nhỉ. Em nói đến thế thôi…
Sau 2 tiếng vật vã đi từ quận 3, sang quận 1, rồi Bình Thạnh, Gò Vấp, tới Phú Nhuận, chạy vào tới đường Phan Xích Long quận Phú Nhuận thì em đuối luôn… ( em hơn 100kg cơ ạ, kêu đúng ngay cái ông chạy chiếc xe kiểu như cánh én, mà đời nó khỏe hơn thì phải, em không nhớ rõ, em ngồi thốn tới xương cụt ). Em kêu ổng dừng lại uống nước mía rồi đi tiếp… bà bán nước mía có bán báo, em mua cái tờ Mua và bán em xem luôn, kêu là tìm được thì tới chứ lòng vòng mệt quá rồi. Xem xong thì em thấy được mấy căn, cũng không xa không gần, vừa vừa, nhưng mà nhìn được có cái giới thiệu là: “Nhà ***/** TKX,p.7,Q. PN, gần khu Phan Xích Long, lầu 2, toalet riêng, điện, nước tiện nghi…bla…bla…bla….. Em kêu ông xe ôm vào xúc luôn, khỏi mò nữa. Vào tới khu nhà ấy thì em đã thích rồi, an ninh, sạch sẽ, sáng sủa… Cà phê, khách sạn, quán ăn vi vu ( thím nào ở SG chắc biết khu Phan Xích Long chứ ạ…).
Tới nhà, 4 lầu, có sân thượng, nằm góc khuất nắng, bên cạnh có 1 lô đất trống tầm 7×30, có tường cao che, lên sân thượng nhìn xuống mới thấy bên trong chứ nhìn từ ngoài vào không thấy được gì…0 Xung quanh toàn là cũng 3-5 tầng hết… Ông chủ xuống sau khi em bấm chuông, ông tên là B. Nhà ở chung chủ. Ấn tượng đầu tiên là 4 đứa con gái ở lầu 1 mở cửa ra nhìn xem em là ai, 3 đứa lầu 3 nhìn xuống xem em là thèng nào, hí hí hố hố nhặng hết cả lê